Nội dung phim
Với tư cách là một nhà phê bình điện ảnh kỳ cựu, tôi nhìn nhận Cận Kề Cái Chết (2002) của Don Michael Paul không phải là một kiệt tác đột phá, mà là một hiện vật thú vị trong bối cảnh phim hành động đầu những năm 2000. Bộ phim giật gân về nhà tù này, với sự góp mặt của Steven Seagal, Ja Rule và Morris Chestnut, là một ví dụ điển hình của dòng phim thể loại ưu tiên năng lượng dồn dập hơn là chiều sâu tự sự sâu sắc.
Cách đạo diễn của Paul, dù hiệu quả, nhưng tuân thủ nghiêm ngặt ngữ pháp đã thiết lập của một kịch bản vượt ngục và cướp vàng đầy kịch tính. Sức mạnh của bộ phim nằm ở nhịp độ không ngừng nghỉ và một loạt các cảnh quay hành động bùng nổ, thay vì cách kể chuyện hình ảnh đổi mới. Diễn xuất của Seagal, với sự điềm tĩnh dễ đoán, thể hiện phong cách chiến đấu mang đậm dấu ấn aikido đặc trưng của anh, một sức hút hoài niệm đối với lượng người hâm mộ tận tâm. Sự kết hợp với Ja Rule, dù thường vụng về, lại tạo ra một năng lượng "cặp đôi cảnh sát" độc đáo, pha trộn giữa sự khôn ngoan đường phố và sự uy nghiêm võ thuật.
Cận Kề Cái Chết không đặt mục tiêu vượt qua nguồn gốc phim hạng B của mình. Thay vào đó, nó tận hưởng điều đó, mang đến chính xác những gì khán giả mục tiêu mong đợi: một liều lượng bạo lực được dàn dựng công phu, những âm mưu chính trị căng thẳng trong nhà tù và một cao trào bùng nổ thỏa mãn. Phim củng cố vị trí của mình như một tác phẩm tiêu biểu trong thể loại hành động thời hậu 11/9, một viên nang thời gian của một kỷ nguyên khi các ngôi sao hành động gạo cội chia sẻ màn ảnh với các tài năng âm nhạc mới nổi.
Trải nghiệm ngay bản Half Past Dead chuẩn Netflix mới được bổ sung.
Bình luận (0)